Lũ về nước trắng đồng sâu,
Cỏ cây ngập lụt đêm thâu lặng buồn.
Con sông cuộn sóng trào tuôn,
Cuốn đi nhà cửa, xóm làng xác xơ.
Mưa tuôn từng trận bất ngờ,
Người dân gồng gánh, bơ vơ bên đường.
Mắt nhìn nước lũ ngàn phương,
Lệ tràn theo gió, tang thương tràn về.
Lũ đi để lại bốn bề,
Đồng hoang cỏ úa, làng quê tiêu điều.
Nhưng rồi mưa sẽ ngừng rơi,
Người dân xây lại cuộc đời từ đây.